Trang chủ

Tình Yêu, Tình Dục & Hôn Nhân

CHƯƠNG 7: VẤN NẠN TIỀN BẠC

Tôi sờ tay vào mấy củ hành không được ngon lắm chuẩn bị nấu chung với một nhúm đậu. Lòng tôi chùng xuống. Không có đủ thức ăn cho bữa trưa hôm nay. Tôi lại vừa mới vét thùng gạo để nấu lấy nước pha bình sữa cuối cùng cho đứa bé hai tháng. Quả là một ngày “sạch sẽ”, điều này thật sự đã xảy đến cho tôi. Không có thức ăn, không có sữa cho con mà cũng chẳng còn tiền. Tôi biết. Tôi đã lộn hết tất cả các túi của tất cả các giỏ xách mà chẳng có đồng nào rớt ra.

Gia đình nào cũng bị vấn đề tiền bạc chi phối khi này khi khác, nếu không nói hầu như mọi lúc. Trong nhiều gia đình tiền bạc là nguyên nhân của những bực tức và những cuộc cãi vã vặt vãnh thường xuyên giữa vợ chồng. Sở dĩ như vậy vì từ những ngày đầu trong đời sống hôn nhân, hai người đã không vạch ra một phương hướng để đối phó với những cơn khủng hoảng đó.

Thời còn con gái, tôi vẫn thường có đủ tiền để chi dùng, vì thế trong năm đầu tiên của thời kỳ hôn nhân lòng tôi rất âu lo mỗi khi chúng tôi chẳng có đồng nào suốt mấy ngày liền. Nhưng nhà tôi là Mục sư đã sớm dạy dỗ tôi. Anh nói, “khi chúng ta có tiền, hãy ngợi khen Chúa,và khi không có tiền, hãy kiên nhẫn. Nhưng vẫn cứ ngợi khen Ngài như khi có tiền vậy.”
Tôi học tập để cũng biết yêu thích triết lý của nhà tôi, là triết lý mà sau bao nhiêu năm tháng tôi vẫn khám phá ra rằng đây là thái độ yên nghỉ tuyệt vời. Cũng không cảm thấy mình có nhu cầu nào nữa.

Tuy nhiên, tôi không có ý nói rằng tiền bạc là không quan trọng. Tiền bạc rất quan trọng. Chúng ta cần tiền bạc để sống động trong nền kinh tế chuyên sử dụng tiền này. Tiền bạc có khuynh hướng trở thành chủ đề chính của những buổi chuyện trò, cãi vã, hoặc những niềm vui mừng của chúng ta, nghe thật đau đớn nhưng điều đó là thật và ngay cả trong chức vụ hầu việc Chúa cũng vậy.

Những người sung túc chung quanh chúng ta đang bị cám dỗ để tích lũy sự giàu sang chỉ vì niềm vui được giữ nó. Một số người lại sử dụng tiền bạc của mình để sai khiến hay kiểm soát những cá nhân hay những nhóm người. Còn không thì dùng tiền bạc chất chứa mọi thứ xa xí phẩm khiến cho những người hàng xóm kém may đang mắn quằn quại trong nỗi đau đớn nghèo thiếu thấy được khoảng cách giữa hai cuộc đời giàu, nghèo. Còn chúng ta là người phải xoay xở một cách khó khăn lắm để giải quyết khoảng cách ấy lại rất đau đầu về vấn đề tài sản đến nỗi lấy việc “làm giàu” làm mục đích chính của đời sống mình.


Thái độ trần tục này không chỉ cột trói những người không tin Chúa mà thôi. Nhưng nó còn là một bằng chứng rất hiển nhiên giữa vòng những người xưng nhận rằng mình là kẻ trung thành với Đấng Christ. Chẳng hạn như có một số nhà truyền giáo không chịu dời đến bất cứ một căn nhà nào nếu nhà ấy không được trang bị đầy đủ theo sở thích của họ. Có một vài Mục sư và những người hầu việc Chúa đặt sự phục vụ của họ vào một số cách mua bán đấu giá, bằng cách tuyên bố rằng nhóm truyền giáo nào có thể chi tiền trợ cấp một cách “ngon lành” nhất thì họ sẽ đến đó thi hành chức vụ. Và những tín hữu bình thường trong Hội Thánh cũng không thuộc trường hợp ngoại lệ. Sự tham lam và chủ nghĩa vật chất đã đầu độc quá nhiều người trong chúng ta, đến nỗi chúng ta không còn bị dằn vặt bởi mặc cảm tội lỗi nữa. Trừ khi chúng ta để cho Đức Thánh Linh đặt để sự nhạy bén vào lòng chúng ta một lần nữa, nếu không chúng ta sẽ chẳng khác với những người không biết gì về sự tốt lành của Đức Chúa Trời. Sứ đồ Phao Lô nói rằng lòng yêu mến tiền bạc là bước đầu tiên dẫn người ta đến với mọi loại tội lỗi. Thậm chí có người đã bỏ Đức Chúa Trời cũng chỉ vì ham mê tiền bạc, và hậu quả là phải mang lấy nhiều điều đau đớn.(ITi 6:10)

Đối với những cặp vợ chồng mới lập gia đình, cách tốt nhất là nên ngồi lại với nhau, cùng cầu nguyện và đồng ý với nhau về thái độ đối với tiền bạc cũng như cách chúng ta sẽ sử dụng chúng. Hết sức cởi mở trong khi bàn bạc với nhau và có phương cách điềm đạm, bình tĩnh khi suy nghĩ đến vấn đề tài chánh là điều rất quan trọng. Nhờ vậy chúng ta sẽ tránh được những sự xích mích và hiểu lầm không cần thiết trong tương lai.

Tiền bạc, cũng như đời sống, tài năng,thì giờ và mọi thứ tốt đẹp khác của đời này mà chúng ta đang sở hữu đều là những món quà từ Đức Chúa Trời. Và chúng ta chỉ là những người quản lý món quà này mà thôi. Một người quản lý không xem những gì mình đang giữ là của mình. Tất cả những thứ ấy đều thuộc về người chủ của chúng. Vấn đề giữa Đức Chúa Trời và con người cũng vậy. Đức Chúa Trời là Đấng sở hữu tình trạng của chúng ta cũng như những gì chúng ta đang có. Nhưng Ngài cho chúng ta đặc ân được trông nom những tặng phẩm mà Ngài đã cho chúng ta, bao gồm cả tiền bạc. Ngài muốn những người quản lý tài sản của Ngài phải không chỗ trách được, trung tín và đáng tin cậy.

Khi chúng ta ý thức được rằng số tiền chúng ta nhận lấy dầu ít hay nhiều đều đến từ Chúa, chúng ta sẽ rất cẩn trọng trong cách sử dụng tiền.
Chúng ta xem tiền bạc như một điều gì đó được Chúa ủy thác, vì lý do đó cần phải hỏi ý Ngài về cách sử dụng nó. Và dường như bao giờ Đức Chúa Trời cũng cung cấp tiền bạc cho chúng ta để đáp ứng nhu cầu chứ chẳng phải để thỏa mãn đời sống hoang phí. Nếu người vợ lấy tiền chợ của gia đình để mua chiếc áo khoác hết sức đắt tiền, và gia đình phải chịu đói thì không phải lỗi của Đức Chúa Trời.Và tôi nghĩ, trong trường hợp này xin Chúa tiếp trợ là điều không phải lẽ.

Để có được một ngân sách khôn ngoan về số tiền mình kiếm được chúng ta cần để thì giờ lập một kế hoạch chu đáo và có tính toán. Ngay từ những ngày đầu mới cưới, vợ chồng nên bàn thảo để có những phương hướng thỏa thuận. Đôi khi ông chồng chỉ nói, “Em muốn sử dụng sao tùy ý.Trách nhiệm của anh là đem tiền về. Em cứ làm theo cách em thấy là tốt nhất.”Cô vợ cảm thấy nhẹ nhàng khi nghe một câu nói như thế.
Nhưng đôi khi điều tốt nhất cho chính chúng ta lại không phải là điều tốt nhất cho gia đình. Và trầm trọng hơn nữa là trong thực tế nhiều cô vợ lạikhông biết cách sử dụng tiền bạc.Nếu tôi là cô vợ ấy, tôi sẽ nói, “Nhưng em thích chúng ta cùng ngồi lại với nhau để lập một ngân sách hơn. Anh hãy nhớ rằng đây là đồng tiền của Chúa. Em rất cần sự giúp đỡ của anh để sử dụng tiền bạc thật khôn ngoan.”

Trước hết, hãy khẳng định xem gia đình bạn kiếm được bao nhiêu tiền mỗi tháng, mỗi tuần hoặc bất cứ cách tính nào tiện lợi nhất cho bạn khi nói đến việc lập ngân sách. Sau đó liệt kê xuống những chi phí căn bản.
Chi phí căn bản là những điều mà bạn không thể sống nếu thiếu nó,như thức ăn, tiền thuê nhà, tiền điện, quần áo, thuốc men, vv…Nếu đã trừ ra hết mọi thứ cần thiết rồi, mà bạn thấy mình may mắn còn dư tiền, hãy để riêng ra đó cho những nhu cầu khẩn cấp. Khi viết xuống một ngân sách, phải nhớ rằng số chi không được trội hơn số thu. Tôi thừa nhận là trong thời buổi này càng ngày càng khó làm cho mức chi luôn ở dưới mức thu. Nhưng lợi điểm của việc có một ngân sách giúp bạn khẳng định những thứ tự ưu tiên trong gia đình. Ít nhất bạn cũng được an ủi là không biết đã làm gì mà hết trơn tiền. Và thỉnh thoảng chồng có hỏi,“Ba trăm ngàn anh đưa em tuần trước đâu rồi?” Bạn luôn luôn có một danh sách để “trình diện”. Và đừng quá tức giận chỉ vì một chút tò mò của chồng.

Như tôi đã đề cập đến vấn đề này, đừng mắc nợ ai chi hết là một nguyên tắc rất hay của Thánh Kinh mà bạn phải giữ trong hôn nhân. Gây nên những món nợ không cần thiết là làm căng thẳng ngân sách lẫn tâm trí gia đình, nhất là khi bạn không thấy được phương cách cụ thể nào để giải quyết nó. Những hàng hóa đẹp mắt, trang thiết bị ngày càng tiến bộ luôn lôi kéo lòng dạ của những bà nội trợ như chúng ta. Nhìn thấy những hình ảnh quảng cáo đẹp đẽ trên màn ảnh hoặc báo chí khiến chúng ta ao ước được thuộc về nhóm tinh hoa, tức những người “đẹp đẽ”. Chắc chắn, chúng ta ngồi trầm ngâm,cái bàn này có vẻ không hợp với chiếc đàn piano ở bên góc hay bộ ti vi đằng kia. Hoặc cách tốt nhất để giải quyết cái nóng trong những ngày hè này là một chiếc tủ lạnh trả góp. Dường như hai triệu rưỡi, ba triệu hay hơn nữa cũng không đáng là bao. Và rồi chẳng cần suy nghĩ, chúng ta biến ngay ao ước thành hành động.

Bất cứ lúc nào quyết định một việc gì đó, chúng ta đều có vài lý do vì sao mình thực hiện. Và việc mua hàng theo lối”mua trước trả sau” cũng vậy.Nhưng đối với những cặp vợ chồng Cơ Đốc xem chức việc quản lý tài sản của Đức Chúa Trời là một vấn đề hệ trọng thì tốt hơn nên chậm rãi và suy xét đến những hậu quả sau đó.

Chúng ta có thật sự cần món hàng thời trang ấy không? Hay chỉ vì người hàng xóm đang có một cái. Liệu mức thu nhập có cho phép chúng ta trả toàn bộ số tiền ấy theo đúng thời hạn qui định mà không làm tê liệt ngân sách gia đình hay không? Liệu chúng ta có nên ăn cá khô và “cá rô cây” trong vòng 25 tháng tới chỉ với mục đích được nhìn thấy các “Siêu sao”trên Tivi không? Dĩ nhiên nhấn mạnh quá đáng đến việc ăn uống là điều không nên.Nhưng giữa vấn đề sức khỏe và sự giải trí (và có lẽ luôn với uy tín có được chiếc Tivi đời mới nhất) sức khỏe vẫn là vấn đề cơ bản hơn. Có phải mua hàng theo lối trả góp là cách tốt nhất để tích lũy những trang thiết bị gia đình không? Sao chúng ta không kiên nhẫn đợi cho đến lúc có đủ tiền rồi hãy mua. Mua như vậy mới rẻ hơn nhiều chứ.

Và rồi đến câu hỏi quan trọng, chúng ta có chắc là Chúa muốn chúng ta có món hàng ấy không?
Nan đề của hầu hết các gia đình không phải là không có tiền, nhưng là chúng ta muốn có thêm để sắm sửa, mà đó lại là những hàng thứ yếu không thật sự cần thiết. Trong thời đại mà dường như người ta bị ép buộc để mua sắm, thật khôn ngoan cho các cặp vợ chồng Cơ Đốc biết bao nếu chúng ta ghi nhớ lời cảnh cáo của Phao Lô trong He 13:5, “Chớ tham tiền;hãy lấy điều mình có làm đủ rồi, vì chính Đức Chúa Trời có phán rằng: Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu.”

Sự thỏa lòng không được đo lường bởi số lượng tiền chúng ta có trong nhà băng. Cũng không nằm trong chiếc đàn piano hay chiếc xe hơi. Nhiều người có cả những thứ này nhưng lại thấy đó là gánh nặng cho mình. Sự thỏa lòng là tình trạng bình an của một người. Đó là một sự tin cậy yên tịnh của sự nối kết phải lẽ với Đức Chúa Trời, với chính mình và với người lân cận. Sự thỏa lòng tùy thuộc vào những mối quan hệ hơn là vào vật chất. Rốt lại, như vua Salômôn nhận xét, “Thà một miếng bánh khô mà hòa thuận, còn hơn là nhà đầy thịt tếlễ lại cãi lộn nhau.” (Ch 17:1)Thông thường, những gì chúng ta sở hữu hay số tiền chúng ta có được hay lập tức tạo nên một khoảng cách trong mối quan hệ và thông công của chúng ta với người khác. Nó làm căng thẳng mối quan hệ giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái, và giữa những người lân cận. Khiến cho mối thông công của chúng ta trở thành lấn cấn. Lần nọ chúng tôi đến thăm một người hàng xóm mới sắm một bộ Tivi. Sau khi chúng tôi đã ngồi, người đàn ông trong căn nhà ấy đá vào cái Tivi, mọi người yên lặng nặng nề và chúng tôi phải ráng ở cho trọn buổi thăm viếng. Tôi nghĩ, thật là kỳ quặc. Chúng tôi đến để thăm viếng,để được chuyện trò vui vẻ và rồi chúng tôi nhận được gì? Một buổi tối với sự tiếp đãi lạnh nhạt và vô vị.

Những món quà Đức Chúa Trời ban cho là phương tiện để chia xẻ. Chỉ muốn cất giữ và sử dụng tiền bạc cho chính mình mà thôi là một quan điểm hẹp hòi và ích kỷ. Chia xẻ theo khả năng của chúng ta chẳng bao giờ làm cho chúng ta nghèo thiếu cả. Thay vào đó, sự ban cho còn đem lại những phước hạnh mà chúng ta không tìm kiếm nữa. Vua Salômôn nhận xét như vầy, “Ai thương xót kẻ nghèo, tức cho Đức Giêhôva vay mượn, và Ngài sẽ báo lại việc ơn lành ấy cho người! (Ch 19:17)

Đừng giữ lại những gì thuộc về Chúa. Việc để riêng tiền phần mười cho công việc Ngài vừa là một mạng lệnh lại là đặc ân.Luôn tự nhủ rằng những gì chúng ta có không phải của mình nhưng của Chúa là điều rất tốt. Ban cho không thật sự là mất mát đâu. Trước hết chúng ta phải biệt riêng tiền phần mười cho Chúa. Với lòng yêu Chúa, chúng ta nên dâng hiến nhiều hơn số phần mười. Chúng ta cần phải đem những món quà và tình yêu mến dâng lên cho Chúa như sự bày tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với Ngài.
Lòng tham tiền bạc có thể quấn lấy khải tượng của chúng ta. Nó có thể bóp méo những điều chúng ta xem là giá trị và làm yếu đi lòng sốt sắng vì Chúa của chúng ta. Chúng ta hãy thường xuyên xem xét lại thái độ của mình đối với tiền bạc bằng cách giữ mình gần gũi với Chúa và mang lấy tâm trí của Ngài.

Bình luận