Trang chủ

Cô dâu bị đánh tráo của tổng tài

Chương 108: Dự cảm bất an

Hai người đàn ông trừng trừng đối diện nhau. Một bên Lê Hiền muốn đem bản sao giấy chứng nhận kết hôn vò nát, mặt mũi sầm sì, gân cổ nổi lên, rần rật.

Thành dửng dưng, hai tay đút túi quần, nhìn lại đối phương bằng nửa con mắt.

Tình thế đôi bên giằng co, không ai chịu nhường ai. Sở dĩ Lê Hiền phát điên như vậy vì anh ta cứ đinh ninh rằng An Nhiên cùng Tống Thành chỉ là lầm lẫn mà cùng làm hôn lễ, còn trên danh nghĩa cô vẫn độc thân, anh ta có cơ hội theo đuổi.

Vậy mà Tống Thành lại nhanh chóng đi làm giấy hôn thú, nhìn ngày tháng thì chẳng phải ngay sau đám cưới đó sao. Nói như vậy, lần trước anh ta tới dùng bữa còn ra sức tán tỉnh An Nhiên chính là ngang nhiên cắm sừng cho người ta ngay trước mặt luôn rồi!

Thật mất mặt muốn chết!

Tất cả là tại tên hung bạo chết tiệt này, cố ý bẫy anh.

Vừa đúng lúc đó, cửa bật mở, hai cô y tá đẩy giường của Vũ Như ra ngoài để chuyển phòng. Nhìn bộ dạng xinh đẹp yếu mềm năm trên giường kia, Lê Hiền càng thêm giận dữ.

Anh hừ một tiếng: “Nói như vậy, Nguyễn Vũ Như với anh không có can hệ gì? Tôi cùng cô ta chơi đùa cũng không sao?”

Tống Thành không muốn trả lời câu hỏi nhàm chán này, hắn đứng tránh một bên cho y tá đẩy giường qua. Không ngờ Lê Hiền lại nhanh tay chộp lấy thành giường giữ lại: “Anh nói một lời xem. Thực sự không có ý kiến gì nếu để cô ấy có tình nhân? Anh chịu để cho người ta cảm sừng? Tôi nói này, cô ấy có người khác cũng là tại anh thôi. Đàn ông không đủ năng lực thỏa mãn vợ mình, đã vũ phu lại còn gian dối như anh thì bị cắm sừng cũng đáng lắm.”

Lời Lê Hiền không kiêng kị. Các y tá không kìm được một tiếng cảm thán. Hai người đàn ông xuất sắc này đang cãi nhau chính là vì cô gái trên giường bệnh sao?

“Cô thật có phúc đó..” Một người bạo gan thì thào bên tai Vũ Như nhưng cô chẳng lấy làm vui vẻ gì. Trong lòng Vũ Như còn đang lộp bộp lo sợ Lê Hiền đem chuyện khi nãy cô gạ gẫm hẳn nói ra. Sắc mặt lạnh lùng của Tống Thành cũng đủ để cô hiểu được càng tranh cãi cô sẽ càng bất lợi.

Đột nhiên, Lê Hiền quay lại nói với Vũ Như sau khi đuổi cả hai y tá đi: “Này cô em, gã này trước mặt cô em thì ra vẻ ông chồng yêu vợ, đẳng sau lại lén lút đi làm giấy đăng kí kết hôn với Nguyễn An Nhiên…

Chuyện này Vũ Như đã biết từ lâu, chính Tống Thành còn cho cô xem giấy đăng kí.

Nhưng vì trước mặt cha mẹ hắn vẫn không nói ra nên cô vẫn còn ôm ấp hi vọng lật ngược được thế cờ.

Giấy đăng kí có thể làm thì đơn ly hôn cũng có thể kí.

Nhưng nghe người thứ ba nói thẳng mặt thì Vũ Như vẫn không kiềm chế được tủi thân, khóc nấc lên. Lê Hiền còn định chọc tức Tống Thành bằng cách ra vẻ thân mật với Vũ Nhự, đi tới dỗ dành cô. Anh ta muốn thử xem phản ứng của Tống Thành có dữ dội như lúc anh ta tán tỉnh An Nhiên không. Nếu hẳn có tình cảm với Vũ Như thực sự thì chuyện với An Nhiên của anh vẫn còn hi vọng.

Không ngờ, Tống Thành thực sự dửng dưng mặc kệ hai người thì thầm to nhỏ. Vũ Như thấy tình huống sắp tệ đi, sợ rằng trong lúc nhất thời, Lê Hiền lỡ miệng nói ra việc hai người gạ gẫm nhau thì cô chỉ có đường chết.

Cô vội vàng ôm ngực, rên rỉ đau đớn quän quại.

“Tôi… đau quá…”

Thấy Tống Thành vẫn không có ý định nhúc nhích, hiểu ra hẳn ta thực sự không có ý với Vũ Như thì Lê Hiền điên tiết cực hạn. Anh rống lên: “Mau đẩy cô ấy vào phòng hồi sức bên kia đi! Đồ tồi!”

Nói xong, anh ta hùng hùng hổ hổ đi trước.

Con mẹ nó, Tống Thành chết tiệt! Hẳn thực sự thích An Nhiên sao? Dù người hản muốn cưới là Vũ Như, vậy mà bây giờ thấy cô ta đau đớn, mặt hắn vẫn không đổi sắc. Hẳn còn mặc kệ anh diễn trò với cô ta ngay trước mắt.

Thế mà lần trước, anh chỉ đến gần An Nhiên một chút, hắn đã như con gấu lồng lộn, tìm mọi cách lởn vởn quanh cô để canh chừng.

Nhưng anh đã đem chuyện nói cho Vũ Như, tin là cô ta biết làm gì ở bước tiếp theo.

Quả thực, sau khi được Tống Thành đẩy vào phòng hồi sức, Vũ Như liền khóc rấm rứt, khiến cho hắn không thể đi. Hẳn bực bội ngồi xuống salon, cau mày suy nghĩ về hành vi kích động kì lạ của Lê Hiền.

Còn nghĩ Vũ Như sẽ nói gì đó, rốt cuộc cô ta chỉ khóc. Hẳn thấy phiền, muốn rời đi.

Kì lạ làm sao! Cùng là nước mắt phụ nữ, một người khóc lại khiến hẳn lòng đau như cắt, người khác khóc thì hắn chỉ thấy bực mình.

Tống Thành cảm thấy nên rút lui, bèn nói: “Trước hết cứ dưỡng bệnh cho tốt. Tình cảm của tôi với An Nhiên thế nào, cô hẳn là đã biết, thậm chí, so với cô ấy còn rõ ràng hơn. Tôi có lỗi với cô, bốn năm qua tôi đã cố gắng bù đắp, tuy tình cảm không có nhưng đãi ngộ không gọi là tệ.”

Nói đến đây, ai có não đều hiểu. Nguyễn Vũ Như trong mắt hẳn không có giá trị gì.

Nếu chịu im miệng rút lui, hắn sẽ bồi thường cho cô phú quý cả đời, bí mật giả dối năm xưa cũng không còn cơ hội bị tiết lộ.

Nhưng khổ nỗi, Vũ Như từ khi sinh ra tham lam thì ni thông minh thì ít, lại không chịu được cảnh bị người ta kém coi trọng.

Đối thủ là An Nhiên, cô lại càng không cam tâm.

Bất chấp cơn đau dữ dội trước ngực, cô tìm mọi cách ngồi dậy, vốn còn muốn chạy tới ôm chân hắn van xin nhưng không đủ lực, đành đau đớn ôm ngực trên giường, nước mắt giàn giụa “Không… Anh đừng bỏ em… Tống Thành, em xin anh đấy. Em yêu anh, yêu anh hơn bất cứ ai. Nếu anh bỏ em, em không thể sống nổi…”

Cơn đau khủng khiếp truyền tới khiến cô ¡ muốn co giật. Tống Thành sợ xảy đỡ cô nằm hẳn, dây kim loại lạnh buốt của chiếc Rolex làm cô rùng mình, nhưng cô vẫn bất chấp, khóc lóc cầu xin: “Anh đừng bỏ em được không? Vũ Như đã cho anh tất cả rồi… Giờ còn ai cần em nữa?”

Tống Thành muốn gật đầu quách cho yên chuyện. Nhưng sâu thẳm bên trong hắn vẫn có tiếng nói ngăn lại. Hắn không thể hứa hẹn bừa bãi nữa. Lúc trước đã định cho cô cái danh phu nhân tổng giám đốc nhưng không thành. Giờ thứ duy nhất hắn có thể cho chỉ là tiền.

Hắn phiền muộn nghĩ, vì sao Nguyễn Vũ Như lại sống chết nói yêu hắn trong khi cô ta vẫn lẳng lơ tán tỉnh người đàn ông khác, ngay cả cấp dưới của hắn cũng không tha?

Còn Nguyễn An Nhiên thì ngược lại, chưa bao giờ cô nói chấp nhận hắn nhưng lại cho hắn cảm giác gần gũi, ấm áp khác thường.

Ngay cả khi Lê Hiền kiếm cớ tấn công, cô vẫn tìm cách né tránh, sau đó lại ngã vào vòng tay của Tống Thành hẳn.

Duy nhất hẳn Rốt cuộc, chuyện nhầm lẫn cô dâu là như thế nào? Nguyễn An Nhiên chắc chắn không phải người cố tình gây chuyện. Cô chỉ tình cờ bị cuốn vào âm mưu của một ai đó mà thôi Còn Vũ Như… Nhìn ánh mắt căm hận đến mức muốn băm vẫm đối phương thành trăm mảnh mà cô ta dành cho An Nhiên, chắc chẳn cô ta cũng không phải người chủ mưu.

Hẳn tra mãi vẫn chưa ra manh mối.

Đôi môi chuẩn xác hạ xuống, đem vô vàn những nụ hôn phủ đầy cơ thể cô, đánh thức cô bằng tất cả nhiệt tình của hắn

Bình luận