41 Chuyện Tầm Phào

Tác giả : Mạc Ngôn
  • Lượt đọc : 245
  • Kích thước : 9.30 MB
  • Số trang : 640
  • Đăng lúc : 1 năm trước
  • Số lượt tải : 184
  • Số lượt xem : 1.375
  • Đọc trên điện thoại :
Có rất nhiều người trong nhiều lúc có ý nghĩ thầm kín hoặc công khai là không thích lớn lên. Mệnh đề văn học rất thú vị này cách đây vài chục năm đã được nhà văn người Đức, Gunter Grass đề cập tới. Chuyện là như thế này, cái gì mà người khác viết ra, anh đọc thấy hay, nhưng nếu anh cũng viết như thế, thì lại là mô phỏng. Nhân vật Oskar trong "Cái trống thiếc" của Gunter Gass, chứng kiến quá nhiều cái xấu ở đời, năm ba tuổi ngã xuống hầm rượu, từ đó không chịu lớn. Không lớn là về thể xác, nhưng về tinh thần, bằng phương thức tiếp cận với cái ác, tinh thần không ngừng lớn lên, phức tạp và hơn hẳn người bình thường. Trong cuộc đời thực, ít có khả năng xảy ra chuyện đó, nhưng chính vì đời thực không thể xảy ra, sự xuất hiện của nó trong tiểu thuyết mới có ý nghĩa sâu sắc, bắt người ta phải suy ngẫm.
"Bốn mươi mốt chuyện tầm phào" chỉ có thể làm chuyện ngược lại. Nhân vật chính La Tiểu Thông khi kể cho sư cụ Cả Lan nghe những chuyện của cậu hỏi trẻ, thì cậu đã lớn. Cơ thể đã lớn nhưng tinh thần thì chưa lớn. Hoặc có thể nói, cơ thể đã là thanh niên, nhưng tinh thần vẫn là thiếu niên. Những người như thể rất giống anh ngố, nhưng La Tiểu Thông không ngố, nếu không, tiểu thuyết này mất giá trị, không thể tồn tại.
Tâm lí không muốn lớn lên bắt nguồn từ chỗ sợ thế giới người lớn, sợ già, sợ chết, sợ thời gian trôi đi. La Tiểu Thông liên tục kể hết chuyện nọ đến chuyện kia, là muốn níu lại thời niên thiếu, tác giả sách này, có ý dùng tác phẩm để níu lại bánh xe thời gian, chẳng khác người sợ nước túm lấy cọng cỏ để thân thể khỏi chìm.