Tàu Hủ, Bánh, Trà Và Cà phê

  • Lượt đọc : 9
  • Kích thước : 15.41 MB
  • Số trang : 364
  • Đăng lúc : 7 tháng trước
  • Số lượt tải : 63
  • Số lượt xem : 727
  • Đọc trên điện thoại :
“Băng qua một đại dương, lần tìm cho ra một dòng sông ánh bạc và bảy màu hư ảo. Nó là thật trước mặt anh chứ không chỉ những con chữ, ký tự vô hồn hay hình ảnh truyền qua từ camera điện thoại không đạt màu lẫn nét. Không phải là những đêm tìm níu nhau qua bàn phím ảo, trong bóng tối, tưởng tượng về nhau hay cả ngày trong văn phòng mong ngóng email. Những điều dám mơ đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên, vẫn chỉ một mình anh

Anh dụi mắt nhìn cho kỹ cầu vồng mờ ảo không thấy được dấu chân đến bờ bên kia. Nó dừng lại ở đâu? Anh thấy rõ vòng cung trong thành phố nhưng ra đến biển thì anh chịu: Màu của nó nhạt nhòa cùng với màu trời, màu nắng và màu biển. Có lẽ nó vươn đến chân trời, nhưng chân trời có phải niềm mơ ước. Hạnh phúc là cầm nắm. Quy luật của cuộc đời là việc gì cũng có kết thúc kể cả hôn nhân là kết thúc của tình yêu. Có ước mơ thành hiện thực và không ít những ước mơ tan tành mây khói. Đi qua nhiều tháng năm trong cuộc đời không đếm xuể mình có bao nhiêu ước mơ hư ảo. Tuy nhiên cầu vồng là có thật, những dòng chữ chi chít trong điện thoại cũng có thật. Những ước mơ quá giống nhau làm nên sự thấu hiểu kỳ lạ trải dài hơn một năm cho đến khi đèn xanh phía bên cô không còn thấy sáng nữa. Anh hụt hẫng, níu kéo vô vọng hàng đêm. Anh rà tìm trong danh sách bạn bè của cô vài người khá tin tưởng nhưng chỉ nhận được những dòng chữ hoang mang không biết tại sao cô ấy biến mất lạ kỳ như vậy. Cũng có thể anh tìm chưa đúng người biết rõ thông tin.

Dòng sông ánh bạc và một nơi bên kia cầu vồng ám ảnh anh đêm đêm, thôi thúc anh lần tìm ra nó và thực hiện chuyến đi. Thời còn rất trẻ anh hay có suy nghĩ, một ngày nào đó trong đời, anh sẽ tìm đến nơi cầu vồng gặp núi. Trong anh luôn thường trực câu hỏi, liệu có ai đang kiên nhẫn đợi mình nơi đó?”