Điệp khúc cơn đói

Tác giả : J.M.G. Le Clezio
  • Lượt đọc : 177
  • Kích thước : 1.36 MB
  • Số trang : 250
  • Đăng lúc : 8 tháng trước
  • Số lượt tải : 75
  • Số lượt xem : 807
  • Đọc trên điện thoại :
Tôi quen với cảm giác đói, tôi từng sống chung với nó. Ngày còn nhỏ, quãng cuối chiến tranh, tôi từng cùng nhiều người chạy dọc đường, hai bên những chiếc xe tải chở lính Mỹ để giơ tay bắt lấy những thanh kẹo cao su, những thỏi sô cô la, những gói bánh mì họ tung xuống. Ngày còn nhỏ, tôi khát mỡ đến độ uống hết cả dầu trong lon cá hộp, có lúc thì liếm sạch bong thìa dầu gan cá mà bà đưa để bồi bổ cho tôi. Tôi thiếu muối đến mức từng ăn cả nắm muối hạt màu xám trong liễn ở bếp.
Ngày còn nhỏ, lần đầu tiên tôi đã được nếm vị bánh mì trắng. Không phải loại bánh mì tròn của thợ làm bánh - thứ bánh có màu xám thì đúng hơn là xám nâu này, làm bằng bột mì hỏng trộn mạt gỗ, đã suýt khiến tôi bỏ mạng khi mới lên ba. Chiếc bánh đó hình vuông, làm bằng loại bột nhẹ, thơm và được lèn chặt trong khuôn, ruột bánh trắng không khác gì mặt giấy tôi đang viết lên. Và viết đến đây, tôi cảm thấy miệng ứa nước bọt, như thể thời gian chưa từng trôi qua, như thể tôi đang được sống lại thời thơ ấu của mình. Lát bánh mì dễ tan, bông xốp, tôi cho vào miệng, vừa nuốt xong đã thấy thèm, thèm nữa và nếu bà không cất vào trong tủ rồi khóa lại thì hẳn tôi đã ăn hết veo chỉ trong một giây, ăn cho đến khi phát bệnh vì nó. Chắc chắn là không gì có thể khiến tôi có cảm giác thỏa thuê đến vậy và từ đó tới giờ tôi chưa từng nếm thỏa mãn cơn đói của tôi đến vậy, khiến tôi no nê đến vậy. qua thứ gì....