Hiệp Sĩ vô hình

Tác giả : Văn Biển
  • Lượt đọc : 62
  • Kích thước : 1.00 MB
  • Số trang : 253
  • Đăng lúc : 6 tháng trước
  • Số lượt tải : 19
  • Số lượt xem : 401
  • Đọc trên điện thoại :
Nhà xuất bản có nhã ý dành cho tôi, người có tên gọi là nhà bác học, một vài lần xuất hiện trong cuốn hồi ký này, một chương ở cuối sách - Chương 27: “Cụ muốn viết dài bao nhiêu cũng được, miễn là cụ nói được hết những điều cụ cần nói với bạn đọc trẻ qua cuộc thí nghiệm li kỳ và đặc biệt có ý nghĩa xã hội này”. Ban đầu tôi cũng định tranh thủ mượn cuốn hồi ký trình bày sơ bộ ý đồ tập khảo luận có tính triết học của tôi về các khái niệm tự do, tự do tuyệt đối và cảm giác về hư vô... và bao nhiêu vấn đề liên qua khác nữa. Nhưng nghĩ lại, làm như vậy chẳng hóa ra mình lạm dụng lòng tốt của Nhà xuất bản và lợi dụng sự dễ dãi của bạn đọc quá sao, bắt ép các độc giả trẻ tuổi phải đọc những điều chưa chắc họ đã thích. Vì thực ra tập sách 60 chương như vậy là đủ rồi. Nhưng mà nhà xuất bản khăng khăng cho tôi là kẻ “đầu têu” vụ tàng hình có một không hai này của hai cậu bé, không thể không có vài lời với các bạn đọc. Buộc lòng, tôi chi xin vắn tắt vài dòng và cuối cùng được Nhà xuất bản cho đặt ở đầu tập sách coi như lời “tuyên bố” của tôi. Nhờ có cuốn hồi ký này mà thiên khảo luận 20 tập, dày ngót nghét 20.000 trang (hai mươi ngàn, tôi gạch dưới!”) công trình gần trọn đời của tôi khỏi phải tới tay bạn đọc, nhất là các bạn đọc trẻ, khỏi mất một lượng giấy chắc chắn không phải ít, và không kể còn cảm ơn số 1, số 2 và những người bạn không quen khác có mặt trong cuốn hồi ký này, đã giúp tôi thoát khỏi... sự lãng phí to lớn đó.
Vì suy cho cùng như Goethe - một nhà thơ lớn người Đức nói: “Cây đời luôn xanh tươi, còn lý thuyết thì xám xịt”.
60 chương (trong đó có một chương trích trong tập Nhật ký của một nữ sinh mà tôi đọc rất thích) chính là những cây đời mà các bạn sẽ tìm thấy chất tươi xanh, sẽ thay cho 60 tập khảo luận xám xịt của nhà triết học. Bây giờ tôi xin nhường lời cho các bạn trẻ của tôi.