Cớ sao nói không yêu

Thể loại: Ngôn Tình ;Truyện
Tác giả : Cố Tây Tước
  • Lượt đọc : 235
  • Kích thước : 2.49 MB
  • Số trang : 373
  • Đăng lúc : 3 năm trước
  • Số lượt tải : 24
  • Số lượt xem : 955
  • Đọc trên điện thoại :
Đầu tháng năm, ngồi trên chuyến xe lửa đi tới thành phố D, Nguyễn Tĩnh nhìn bức thư mới nhận được hôm cuối tuần đang nằm trên tay. Ông nội đã bất kể mối ngờ vực từ ba năm trước khi trong nhà xảy ra chuyện long trời lở đất vì việc bài vị của trưởng nữ Nguyễn Trân Hoa được đưa về quê nhà mà nhận đứa con nuôi vừa mới trở về của Nguyễn Trân Hoa là Tưởng Nghiêm. Nguyễn Tĩnh chỉ xem qua loa một chút rồi đặt lá thư lên mặt bàn và úp mặt xuống ngủ.
Cuối cùng vẫn không đồng ý về nhà.
Gia tộc họ Nguyễn chủ yếu hoạt động trong ngành giáo dục, bọn họ sở hữu một trường đại học tư nhân và hai trường trung học trực thuộc. Ở thành phố N, gia tộc họ Nguyễn cũng được coi là đại gia đình có máu mặt nhưng số lượng người trong gia tộc không được nhiều lắm, vài năm gần đây lại phân tán khắp nơi, Nguyễn Tĩnh là người bỏ đi xa nhất và cũng thường xuyên thay đổi chỗ ở nhất. Lại nói tiếp, từ nhỏ đến lớn cô luôn được coi là người an phận thủ thường nhất trong gia tộc họ Nguyễn, vậy mà sau khi tốt nghiệp đại học cô lại từ chối làm giáo viên và chỉ muốn cùng bạn học mở một đoàn ca kịch nhỏ nhỏ để kiếm sống qua ngày. Kết quả là, bởi vì chuyện này mà cô và Nguyễn Chính – người đứng đầu gia tộc họ Nguyễn và cũng là ông nội của Nguyễn Tĩnh, luôn tranh cãi không mấy vui vẻ. Cô liền dứt khoát gói ghém đồ đạc và rời khỏi nhà họ Nguyễn. Ban đầu, Nguyễn Tĩnh đã đồng ý với mẹ chỉ đi ra ngoài học tập trong hai năm rồi sẽ trở về giải quyết cho xong mọi chuyện rắc rối, kết quả là lần ra đi này kéo dài những bốn năm, mà thế giới phồn hoa bên ngoài cũng khiến tính tình cô thay đổi. Vào những dịp lễ tết, Nguyễn Chính luôn đợi cô về để mắng nào là càng ngày càng buông thả, càng ngày càng không ra thể thống gì. Đôi khi ngẫm lại, Nguyễn Tĩnh cũng cảm thấy thực sự có lỗi với mẹ và ông nội ngày càng tuổi cao sức yếu của mình, nhưng cô đã quen với cuộc sống tùy hứng hiện tại, giờ mà muốn Nguyễn Tĩnh phải tiếp tục an ổn bằng một nửa lúc trước thì cũng đã khó. Nói thực, cho dù hiện giờ người nhà có cho phép cô và bạn học mở đoàn ca kịch thì cô cũng chẳng còn chút hứng thú nào nữa.