Cuộc Sống Nhìn Từ Ô Cửa Thiền - tập 2

Tác giả : Vô Thường
  • Lượt đọc : 4
  • Kích thước : 29.01 MB
  • Số trang : 342
  • Đăng lúc : 4 tháng trước
  • Số lượt tải : 181
  • Số lượt xem : 1.558
  • Đọc trên điện thoại :
  • Đọc Cuộc Sống Nhìn Từ Ô Cửa Thiền - tập 2 trên điện thoại
Ngày cuối năm, khắp nơi rộn ràng lễ hội, núi vẫn bình lặng như một ngày bình thường. Bốn năm về lại núi, có được bốn đêm giao thừa tĩnh lặng không còn nhuốm những sắc màu lễ hội.
Những ngày cuối năm, con suối trước nhà chỉ còn lại vài vũng nước nhỏ. Con suối nhỏ bắt đầu khô, để nắng tháng Giêng hong khô lòng mình.
Trên những vệt đất vừa khô, lũ rau đắng đất bắt đầu mọc, lấm tấm xanh; và khi con suối vừa khô hẳn, lũ rau đắng đất tràn ra, xóa hết dấu vết con suối nhỏ. Tháng Giêng, núi có mùa rau đắng đất, loài cây rất lạ, chỉ bắt đầu mọc xanh khi cả đồng cỏ ngoài kia đã khô vàng và gục xuống.
Rau đắng đất rất đắng, và loài cây rất đẳng đó cũng nở hoa - hoa nhỏ như đầu que diêm, màu trắng cũ, nên từ lúc nở đến lúc tàn vẫn không đổi sắc.
Tháng Giêng, có những cánh bướm tìm về, bay dọc triển suối. Lũ bướm rất nhỏ, đậu vừa vặn trên bông hoa nhỏ như đầu que diêm của rau đắng đất. Lũ bướm cũng có màu trắng cũ không phai như cánh hoa.
Tháng 6 mưa về lại núi, con suối nhỏ lại đẩy nước, xóa hết dấu vết của mùa rau đắng đất tháng Giêng Lũ bướm nhỏ cũng bỏ đi.
Trong cuộc sống, biết bao nhiêu câu chuyện đã được nói ra trong yên lặng.
Thời gian luôn cẩn thận mang đi hết mọi thứ trên con đường mình qua, rồi cẩn thận đem rong rêu gió bụi xóa sạch luôn từng dấu chân của nó.
Đem mùa Xuân về xóa hết mùa Đông, rồi lại đem mùa Thu về xóa hết dấu vết mùa Xuân mà mùa Hạ còn nặng lòng muốn giữ lại.
Thời gian cẩn thận gói ghém và mang hết theo mọi thứ. Nhưng khi đi ngang qua con người, thời gian luôn vô tình đánh rơi vào lòng họ một vài điều, nhưng chẳng bao giờ chịu dừng lại nhặt lấy mang theo, để trong lòng ai cũng có một vài điều mà thời gian đằng đẵng vẫn không thể quên.
Những lễ hội ồn ào của đêm cuối năm ngoài kia không vọng tới được, núi đêm cuối năm tĩnh lặng. Đốt một thỏi trầm, đọc trang kinh xưa; ngoài trời có tiếng vỗ cánh thật nhẹ của lũ chim ăn đêm rời núi, có tiếng lũ cỏ dại cuối mùa vàng úa kiệt sức lặng lẽ tựa vào nhau trong gió bấc, có tiếng hạt giống rau đắng đất trở minh nảy mầm giữa lòng suối khô.

Núi, ngày cuối năm.